VỊT CON XẤU XÍ CỦA MẸ

Once upon a time down on an old farm, lived a duck family, và Mother Duck had been sitting on a clutch of new eggs. One nice morning, the eggs hatched và out popped six chirpy ducklings. But one egg was bigger than the rest, and it didn"t hatch. Mother Duck couldn"t recall laying that seventh egg. How did it get there? TOCK! TOCK! The little prisoner was pecking inside his shell.

Bạn đang xem: Vịt con xấu xí của mẹ


Ngày xửa ngày xưa, tại 1 trang trại cũ nọ, gồm một gia đình vịt sinh sống cùng Vịt chị em đang ngồi ấp một ổ trứng new đẻ. Vào một trong những buổi sáng rất đẹp trời, các cái trứng nở ra cùng nổ tung ra sáu chú vịt bé nhanh nhảu. Nhưng tất cả một trái trứng to hơn hẳn, vẫn không nở. Vịt bà bầu không thể nhớ lại được mình đã đẻ quả trứng sản phẩm bảy này lúc nào. Làm sao nó lại ở đó được chứ? Tọt! Tọt! thương hiệu tù nhân nhỏ dại xíu sẽ mổ mổ phía bên trong vỏ trứng của mình.

Once upon a time down on an old farm, lived a duck family, and Mother Duck had been sitting on a clutch of new eggs. One nice morning, the eggs hatched & out popped six chirpy ducklings. But one egg was bigger than the rest, & it didn"t hatch. Mother Duck couldn"t recall laying that seventh egg. How did it get there? TOCK! TOCK! The little prisoner was pecking inside his shell.

"Did I count the eggs wrongly?" Mother Duck wondered. But before she had time to lớn think about it, the last egg finally hatched. A strange looking duckling with gray feathers that should have been yellow gazed at a worried mother. The ducklings grew quickly, but Mother Duck had a secret worry.

"I can"t understand how this ugly duckling can be one of mine!" she said to herself, shaking her head as she looked at her last born. Well, the gray duckling certainly wasn"t pretty, and since he ate far more than his brothers, he was outgrowing them. As the days went by, the poor ugly duckling became more and more unhappy. His brothers didn"t want lớn play with him, he was so clumsy, & all the farmyard folks simply laughed at him. He felt sad & lonely, while Mother Duck did her best khổng lồ console him.

"Poor little ugly duckling!" she would say. "Why are you so different from the others?" and the ugly duckling felt worse than ever. He secretly wept at night. He felt nobody wanted him. "Nobody loves me, they all tease me! Why am I different from my brothers?" Then one day, at sunrise, he ran away from the farmyard. He stopped at a pond và began to lớn question all the other birds. "Do you know of any ducklings with gray feathers lượt thích mine?" But everyone shook their heads in scorn.

"We don"t know anyone as ugly as you." The ugly duckling did not thua thảm heart, however, và kept on making inquiries. He went khổng lồ another pond, where a pair of large geese gave him the same answer lớn his question. What"s more, they warned him: "Don"t stay here! Go away! It"s dangerous. There are men with guns around here!" The duckling was sorry he had ever left the farmyard.

Then one day, his travels took him near an old countrywoman"s cottage. Thinking he was a stray goose, she caught him. "I"ll put this in a hutch. I hope it"s a female & lays plenty of eggs!" said the old woman, whose eyesight was poor. But the ugly duckling laid not a single egg. The hen kept frightening him.

"Just wait! If you don"t lay eggs, the old woman will wring your neck and pop you into the pot!" and the mèo chipped in: "Hee! Hee! I hope the woman cooks you, then I can gnaw at your bones!" The poor ugly duckling was so scared that he lost his appetite, though the old woman kept stuffing him with food and grumbling: "If you won"t lay eggs, at least hurry up and get plump!"

"Oh, dear me!" moaned the now terrified duckling. "I"ll die of fright first! và I did so hope someone would love me!"

Then one night, finding the hutch door ajar, he escaped. Once again, he was all alone. He fled as far away as he could, và at dawn, he found himself in a thick bed of reeds. "If nobody wants me, I"ll hid here forever." There was plenty a food, và the duckling began to lớn feel a little happier, though he was lonely. One day at sunrise, he saw a flight of beautiful birds wing overhead. White, with long slender necks, yellow beaks và large wings, they were migrating south.

"If only I could look lượt thích them, just for a day!" said the duckling, admiringly. Winter came & the water in the reed bed froze. The poor duckling left home to seek food in the snow. He dropped exhausted lớn the ground, but a farmer found him và put him in his big jacket pocket. "I"ll take him trang chủ to my children. They"ll look after him. Poor thing, he"s frozen!" The duckling was showered with kindly care at the farmer"s house. In this way, the ugly duckling was able to survive the bitterly cold winter.

However, by springtime, he had grown so big that the farmer decided: "I"ll phối him không tính phí by the pond!" That was when the duckling saw himself mirrored in the water.

Xem thêm: Tran Bong Da Moi La 2 Tải Xuống, Bong Da Moi La 2 Tải Xuống

"Goodness! How I"ve changed! I hardly recognize myself!" The flight of swans winged north again và glided on to lớn the pond. When the duckling saw them, he realized he was one of their kind, và soon made friends. “We"re swans lượt thích you!" they said, warmly. "Where have you been hiding?" "It"s a long story," replied the young swan, still astounded. Now, he swam majestically with his fellow swans. One day, he heard children on the river bank exclaim: "Look at that young swan! He"s the finest of them all!"

And he almost burst with happiness.


Ngày xửa ngày xưa, ở 1 trang trại cũ nọ, có một gia đình vịt sinh sống cùng Vịt bà mẹ đang ngồi ấp một ổ trứng bắt đầu đẻ. Vào một buổi sáng đẹp mắt trời, những chiếc trứng nở ra và nổ tung ra sáu chú vịt bé nhanh nhảu. Nhưng gồm một trái trứng lớn hơn hẳn, vẫn không nở. Vịt mẹ không thể ghi nhớ lại được tôi đã đẻ trái trứng vật dụng bảy này lúc nào. Có tác dụng sao nó lại ở đó được chứ? Tọt! Tọt! thương hiệu tù nhân nhỏ dại xíu sẽ mổ mổ bên phía trong vỏ trứng của mình.

"Chẳng lẽ ta vẫn đếm trứng không đúng ư?" Vịt bà bầu thắc mắc. Nhưng trước lúc nó dành thời gian nghĩ mang đến chuyện đó thì quả trứng cuối cùng rồi cũng nở ra. Một chú vịt con xa lạ với lông xám thay do vàng mơ sẽ nhìn chằm chặp vào người mẹ đang lo ngại của mình. đông đảo chú vịt bé lớn nhanh như thổi nhưng mà Vịt bà mẹ vẫn lo ngại thầm.

" Mình cần yếu hiểu lý do chú vịt con xấu xí này có thể là con của mình cơ chứ! " Nó  tự vấn mình, lắc lắc đầu mỗi khi nhìn người con cuối cùng. À, chú vịt bé xám này chẳng gần như không dễ thương mà do nó ăn nhiều hơn thế những bạn bè của nó nên trở nên tân tiến nhanh hơn đàn kia. Rồi ngày lại ngày qua, chú vịt nhỏ xấu xí tội nghiệp kia càng ảm đạm hơn. đông đảo người bạn bè không ý muốn chơi với chú, chú siêu vụng về với cũng bởi vì thế mà tất cả họ mặt hàng trong sảnh trại phần đa cười nhạo báng chú. Vịt bé cảm thấy ai oán và cô đơn trong khi Vịt Mẹ cố gắng hết sức an ủi chú ta.

"Vịt con xấu xí bé nhỏ tuổi tội nghiệp của bà mẹ ơi! ", Vịt bà mẹ nói. "Tại sao bé khác kỳ lạ so với những anh em của mình nhỉ? " với vịt bé xấu xí cảm thấy phần lớn chuyện tệ hại hơn khi nào hết. Chú lén khóc thì thầm trong đêm bởi vì nhận thấy không người nào thích mình.

"Không ai yêu bản thân cả, tất cả bầy họ số đông trêu chọc mình! do sao mình lại không giống nhau so với những anh em của mình?"

Rồi một ngày nọ, lúc mặt trời mọc lên, chú vịt chạy trốn ngoài sân trại. Chú dừng lại ở một cái ao và bước đầu chất vấn tất cả các loại chim kia. "Các bạn có biết chú vịt con nào lông xám như tôi không?" cố gắng nhưng toàn bộ đều khước từ khinh rẻ.

"Chúng tôi chưa từng thấy ai thiếu thẩm mỹ như bạn." tuy nhiên, vịt con xấu xí vẫn ko nản lòng và cứ tiếp tục lân la hỏi. Chú đến một chiếc ao khác, vị trí đó có đôi ngỗng lớn cũng vấn đáp tương tự. Còn nữa, họ cảnh báo chú : "Đừng sinh sống lại phía trên nữa!  Đi đi! nguy khốn lắm. Hầu hết người bọn ông gồm súng lẩn quất quanh đây!" Vịt nhỏ cảm thấy hối hận hận vì tôi đã rời ngoài sân trại.

Rồi một hôm nọ, cuộc thám hiểm đưa vịt bé đến ngay gần một túp lều của một bà lão xã quê. Vì nghĩ rằng chắc đấy là chú ngỗng đi lạc, bà lão tức tốc tóm cổ chú.

"Ta sẽ mang đến chú mày vào trong chiếc chuồng thỏ. Hy vọng mày là chú ngỗng mái với đẻ thật các lũ con! ", bà cụ nói thế chính vì mắt cụ kém lắm. Tuy vậy vịt bé xấu xí chẳng đẻ được cái trứng nào. Chú con gà mái cứ tạo cho vịt con hoảng sợ.

"Hãy chờ đấy! nếu mày không đẻ trứng, bà cụ sẽ vặn cổ mày và bỏ mày vào nồi! " Và mặt khác chú mèo nói xen vào: “Hihi! Tớ hi vọng bà lão đã nấu chú, tiếp nối tớ có thể gặm xương!" Chú vịt nhỏ tội nghiệp sợ mang lại nỗi ăn uống không thấy ngon, mang đến dù bà cụ cứ nhồi nhét thức nạp năng lượng và làu bàu: "nếu mày ko đẻ trứng thì không nhiều ra cũng cấp tốc nhanh mập ra đi chứ!"

"Ôi, thương cố kỉnh cho thân của tôi! "  giờ thì chú vịt bé rên rỉ sợ hãi sệt. "Trước tiên, cầm nào mình cũng đang chết vày sợ! và mình bị tiêu diệt đi để có một ai này còn thương mình!"

Thế là một đêm nọ, chú thấy cửa chuồng thỏ khép hờ ngay thức thì thoát ra ngoài. Một lần nữa, chú lại sinh sống một mình. Chú chạy trốn càng xa càng xuất sắc và lúc bình minh, chú thấy mình làm việc trong một luống vệ sinh sậy dày. " Nếu chẳng ai mê say mình nữa, mình sẽ trốn ở chỗ này mãi mãi." Ở đó, có rất nhiều thức nạp năng lượng và vịt con bắt đầu cảm thấy vui rộng một tí, đến dù chú vẫn một mình. Một ngày nọ khi mặt trời hé rạng, chú  thấy một bầy chim xinh đẹp bay trên đầu. đều đôi cánh rộng lớn với cổ dài, trắng nhỏ thả và những chiếc mỏ vàng, chúng vẫn di cư về phương nam.

"Giá nhưng mà mình cũng có thể có dáng vẻ như chúng nhỉ, dù chỉ một ngày!",  vịt bé nói với vẻ ngưỡng mộ. Mùa đông mang đến và nước ập vào luống vệ sinh sậy đông cứng lại. Chú vịt con tội nghiệp tránh tổ nóng mới để tìm tìm thức nạp năng lượng trong tuyết. Rồi chú xẻ lăn ra kiệt mức độ trên đất cơ mà một bác bỏ nông dân nhìn thấy và đặt vịt bé vào trong túi áo khóa ngoài lớn của mình.

"Mình vẫn đón nó về nhà cho các con. Chúng sẽ âu yếm nó. Tội nghiệp, nó vẫn lạnh thấu xương!". Cố là vịt con được sống tràn ngập sự quan tâm , dịu dàng trong căn nhà của chưng nông dân. Bằng phương pháp này, vịt bé xấu xí có thể sống sót trong mùa đông giá chỉ rét.

Tuy nhiên, khi mùa xuân đến, chú trở nên tân tiến to lớn đến nỗi bác bỏ nông dân quyết định: "mình vẫn trả thoải mái cho nó bằng phương pháp cho nó ra loại ao!" Đó là lúc vịt nhỏ tận mắt tận mắt chứng kiến bóng mình bội nghịch chiếu vào làn nước.

"Trời đất! Sao mình chuyển đổi đến như vậy! Mình phần lớn không nhận thấy chính mình nữa là!" bầy đàn thiên nga bay về hướng bắc quay trở về và lướt qua mẫu ao. Lúc chú vịt nhỏ thấy chúng, chú nhận biết mình cũng tương tự chúng cùng chẳng bao lâu kết chúng ta với nhau.

"Chúng tôi là những con thiên nga giống bạn!" chúng nói cùng với vẻ nồng nhiệt.

"Bạn đã trốn chỗ nào thế?"

"Chuyện dài lắm, " chú thiên nga bé dại này đáp và vẫn còn đó sững sờ hoài nghi vào sự thật. Lúc này nó bơi một giải pháp oai vệ với phần nhiều chú thiên nga bạn. Một hôm, chú nghe lũ trẻ trên kè sông kêu lên: "Hãy nhìn chú thiên nga nhỏ tuổi này đi! Nó rất đẹp nhất bầy đấy!"